Trong chúng ta, từ thủa thiếu thời đều thuộc các ca khúc thân thương, giản dị mà đầy tình thương, ấm áp như: “Em yêu trường em với bao bạn thân và cô giáo hiền như yêu quê hương cắp sách đến trường trong muôn vàn yêu thương. Nào bàn nào ghế, nào sách nào vở, nào mực nào bút, nào phấn nào bảng…” hình ảnh bảng đen phấn trắng đã trở nên rất đỗi quen thuộc như hình ảnh dấu yêu nhất khi ta chợt nhớ về tuổi học sinh trong trẻo thơ ngây ngày nào.
Ca khúc “Bụi phấn” của cố nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu cất lên thì trước mắt ta hiện ngay hình ảnh người thầy, người cô đang đứng trên bục giảng với viên phấn trắng trên tay đang say sưa giảng bài cho chúng ta. Và những hạt bụi phấn li ti kia đã phủ lên mái tóc của thầy cô. Những mái đầu đã điểm sương khói màu thời gian càng thêm bạc hơn:

Khi thầy viết bảng
Bụi phấn rơi rơi…
Có hạt bụi nào
Vương trên tóc thầy…
Thầy em tóc như bạc thêm
Bạc thêm vì bụi phấn
Cho em bài học hay…

Chúng ta, những thế hệ học sinh thấu hiểu sau những bài học hay kia là bao đêm thầy cô thức cùng trang giáo án, bao tìm tòi, suy nghĩ để mái tóc thầy cô ngày càng bạc thêm. Hình ảnh bụi phấn là cụ thể nhưng lại chứa đựng bao điều sâu xa khác để chúng ta càng hiểu sâu hơn công ơn thầy cô để:

Mai sau lớn nên người
Làm sao có thể nào quên
Ngày xưa thầy dạy dỗ
Khi em tuổi còn thơ

Cũng với hình ảnh bụi phấn, Trương Xuân Mẫn cũng đã viết nên ca khúc rất cảm động về thầy cô: Cũng những hạt bụi phấn trắng bay bay, cũng những bài học của thầy cô nhưng hình ảnh người thầy được nâng lên tầm cao hơn với cùng với hình ảnh thuần Việt của quê hương với những cánh đồng lúa thấp thoáng bóng cò trắng lả lướt bay, những điệu dân ca ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn ta. Và cao hơn tất cả là tình yêu Tổ quốc thiêng liêng cũng đã được nhen nhóm hình thành từ bài học của thầy cô. Ca khúc “ Bài học đầu tiên” của Trương Xuân Mẫn với tình yêu đất nước sâu nặng và tấm lòng biết ơn chân thành nhất dành cho các thầy cô giáo của mình trong niềm tin yêu dạt dào về Tổ quốc quê hương:

Thưa thầy em đã thuộc
Bài học sáng nay
Trong bài giảng có bụi phấn trắng
Bay bay trên tóc thầy…
Bài học đầu tiên
…Yêu thương những cánh đồng
Con cò trắng bay qua câu ca dao ngọt ngào…
Bài học đầu tiên
Cám ơn thầy, thầy đã dạy
Là bài ca yêu Tổ quốc
Không bao giờ em quên…

Phấn trắng, bảng đen luôn gắn bó với hình ảnh người thầy. Dù có đi đến chân trời góc bể nào chúng ta cũng không bao giờ quên được những người thầy, người cô đã dạy dỗ chúng ta, chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao…Có thể khẳng định một chân lý: nếu chúng ta không có thầy cô với các bài học thì chúng ta khó nên người. Hình ảnh của các thầy cô chính là điểm tựa vững chắc cho chúng ta bước trên đường đời với đầy thử thách chông gai. Cùng với hình ảnh cao đẹp của thầy cô là hình ảnh hạt bụi phấn, một hình ảnh tưởng như rất đỗi bình thường nhưng đã nâng hình ảnh của các thầy cô lên xứng tầm với vai trò của người thầy. Chính vì vậy mà rất nhiều tác giả đã mượn hình ảnh này để tôn vinh hình ảnh người thầy và có tác dụng vô cùng to lớn trong việc xây dựng một hình ảnh đẹp gắn với nhân cách đẹp, cao quý của thầy cô với tấm lòng biết ơn chân thành nhất.
Nếu không có một ánh nhìn tinh tế, một sự cảm thông sâu sắc về người thầy thì làm sao Kim Nhung có thể khắc họa rõ nét hình ảnh âm thầm lặng lẽ của người thầy sau bục giảng. Cái hay ở chỗ, dù ở đâu thì hình ảnh của người thầy vẫn có hình ảnh của bụi phấn trắng bay bay. Dường như hình ảnh bụi phấn trắng rơi, bay bay đã có trong tiềm thức sâu sa khi ta nghĩ đến người thầy mà ta luôn kính trọng biết ơn
Khi thấy thầy in bóng, hun hút cuối hành lang
Thầy nghĩ gì thầy ơi, có bụi phấn rơi rơi
Rơi rơi bạc tóc thầy rơi rơi bạc nếp nhăn…
( Khoảng lặng phía sau thầy)

Hình ảnh cao đẹp của người thầy đã được tôn vinh nhiều trong các lĩnh vực của văn học nghệ thuật nhưng “Bụi phấn” chính là hình ảnh đẹp nhất, gây cho ta nhiều xúc cảm nhất khi ta nghĩ về người thầy, khi ta muốn thể hiện sự tri ân đối với thầy cô giáo. “Bụi phấn” là hình ảnh có thể nói là chân thực nhất, gợi mở nhất khi ta nhớ về những tháng năm học trò tràn đầy tình nghĩa thầy trò. Và:
Thời gian đã qua
Những con đò chiều, thầy cô đón đưa
Nhòe đôi mắt kém
Mái tóc hoa râm…
Lời thầy cô, mãi mãi vẫn nhớ
Mãi mãi vẫn ghi, ghi trong cuộc đời
(Lời thầy cô)
Cảm ơn các nhạc sỹ đã dùng âm nhạc làm thăng hoa các ngôn từ ca ngợi thầy cô, cảm ơn hình ảnh đẹp của “ Bụi phấn” đã lay động trái tim ta để nâng niu các xúc cảm tâm hồn ta mỗi khi ta nhớ về thầy cô đã dạy ta những bài học làm người. Sau hết ta muốn nói lòng biết ơn vô bờ, lòng thành kính nhất đối với thầy cô giáo đáng kính của chúng ta.
Nguyễn Thị Ngọc Lan

Tuổi thơ trôi như giấc mơ,
Kỷ niệm trường xưa đã qua đâu ngờ,
Một thời học sinh dấu yêu
Nào ai qua đi không gì luyến lưu,
Từng trang lưu bút viết nên bao điều,
Gởi lại lòng tôi nhớ nhung sớm chiều
Dù cách xa tình sẽ không phai nhoà.

Ngày từng ngày vội vàng trôi qua, ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm,
Lời dịu dàng hiền hoà thiết tha tâm huyết cô thầy khuyên dạy,
Thầm tâm nguyện một đời khắc ghi hai tiếng cô thầy thân thương,
Mai chia tay muôn phương cách xa bạn ơi chớ quên.

Thầy cô cho em lớn khôn, từng lời thầy em viết trong tâm hồn,
Bài học ngày xưa khó quên, hành trang ngày nay cho đời thắm lên
Ngày mai bạn ơi có nơi phương nào, dặn lòng đừng quên dấu yêu hôm nào,
Còn ngất ngây tình đắm say sau này.

Nghe xôn xao nôn nao vấn vương giây phút chia tay đến rồi,
Bạn bè ngày nào cùng sánh vai chia sớt cho nhau vui buồn,
Và rồi lòng chợt buồn xuyến xao xao xuyến nghẹn ngào con tim
Mưa đâu rơi rơi ướt mi về đôi mắt ai.

Ngày từng ngày vội vàng trôi qua, ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm,
Lời dịu dàng hiền hoà thiết tha tâm huyết cô thầy khuyên dạy,
Thầm tâm nguyện một đời khắc ghi hai tiếng cô thầy thân thương,
Mai chia tay muôn phương cách xa bạn ơi chớ quên.

Sẽ nhớ hoài kỷ niệm trường xưa đã qua,
Sẽ nhớ hoài cô thầy ngày thơ đã xa,
Sẽ nhớ hoài ôi bạn bè sao thiết tha,
Nỗi nhớ này xin gởi lại trong tiếng ca…

 

 

Category: Thơ  Leave a Comment

Category: Thơ  Leave a Comment
19
Tháng 12

phuong hong

Bạn hỡi ngoài kia nắng đỏ hồng,
Sân trường phượng nở có buồn không?
Hương tình vạn thuở hoài lưu luyến,
Ái cảm ngàn năm vẫn mặn nồng.
Những sáng vui đùa bên cạnh cửa,
Bao chiều tản bộ cuối hàng bông.
Thầm nghe kỷ niệm về trong gió,
Bỗng chớp mi buồn hạ đổ giông…
(Sưu tầm)

Category: Thơ  Leave a Comment

Tuổi học trò cái tuổi lắm thơ ngây
Khi đã lớn chắc có nhiều kỉ niệm
Tuổi học trò mơ ước điều màu nhiệm
Để trong lòng tâm niệm mãi điều chi.

Tuổi học trò cái tuổi lắm nghĩ suy
Ai đã biết thẹn thùng khi trộm nhớ
Tuổi học trò chưa nói gì đã sợ
Dấu tâm tình không dám nói ai hay.

Tuổi học trò cái tuổi thích loay hoay
Ai bối rối cầm tay rồi lại thả
Tuổi học trò mơ ước điều kì lạ
Thêm nét hồng trên đôi má yêu thương.

Tuổi học trò cái tuổi lắm vấn vương
Ai lóng ngóng khi người thương nhõng nhẽo
Tuổi học trò ai theo ai lẽo đẽo
Nói vu vơ tí tẹo lại lặng câm.

Tuổi học trò cái tuổi lắm trầm ngâm
Ai thường đứng lặng thầm bên cửa lớp
Tuổi học trò biết bao điều choáng ngợp
Nói sao vừa những năm tháng yêu thương.

Category: Thơ  Leave a Comment